Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (2)


“Được thôi, để cháu xem” Hồ Vinh Hoa hồ hởi nói. Vốn dĩ, trong đầu cậu bé đã có dự liệu trước, nhưng cậu sợ mình nhầm, nên xem lại cho chắc chắn. Chàng thanh kia luôn nghĩ rằng bên đỏ nhất định thắng, bèn nói với Hồ Vinh Hoa: “tiểu quỷ, đừng xem nữa, hình cờ này cho dù lão kỳ vương Tạ Hiệp Tốn có tới đây cũng chẳng thể cứu vãn”.
Mọi người xung quanh đó cũng nhao nhao bàn tán, tuyệt đại đa số đều cho rằng cờ đen vô phương cứu chữa. Có người còn nói: “đừng đùa thằng bé nữa, xếp bàn khác đi”. Lúc này, ông chủ Quách cũng bước lại xem náo nhiệt. Mắt thấy dáng vẻ thông minh, lanh lợi của Hồ thì rất thích, bèn nói: “tiểu bằng hữu, cậu là quán quân trong trường tiểu học thì trình cờ nhất định rất khá. Hàng xóm của lão là “kỳ đàn tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, bình sinh một đời rất thích kết giao kỳ hữu, bồi dưỡng nhân tài cờ tướng, đặc biệt yêu thích thiếu niên kỳ thủ thiên tài, nếu hôm nay cậu có thể giúp lão bá đây đẩy lui cường địch, đợi khi nào có thời gian rỗi, nhất định lão sẽ dẫn cậu đi gặp “tổng tư lệnh”.
Trong lòng Vinh Hoa bỗng chốc rất vui mừng: “A còn có “kỳ đàn tổng tư lệnh” sao, như vậy kỳ nghệ của người đó nhất định rất uyên thâm, nếu có thể được đi gặp “tổng tư lệnh”, xin người đó chỉ giáo, thật quá tốt a”, nghĩ vậy cậu liền nói với ông chủ Quách: “ Thật thế sao lão bá?, như thế quá tốt, quá tốt, đa tạ hảo ý của lão bá”
Ông chủ Quách lại nghiêm giọng nói: “cậu đừng có vội mừng, muốn được gặp “tổng tư lệnh”, phải xem trình độ của cậu thế nào đã”.

Continue reading “Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (2)”

Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (1)


Một buổi chiều những năm 56 của thế kỷ 20, tại một sới cờ trên đường Thuận Xương, chủ sới là một trung niên tuổi ngoài 40, một người thường gọi ông là ông chủ Quách. Kỳ nghệ của ông cũng thuộc hạng cao thủ của giới cờ nghiệp dư. Bày sới cờ là thú vui tiêu khiển của ông, cũng là để kiếm thêm thu nhập. Phí chơi cờ mỗi bàn thường là 2 phân tiền. Chỉ khi nào thiếu khách chơi cờ, ông chủ mới bồi tiếp khách chơi cờ vài ván. Chiều hôm đó, sới cờ cũng ảm đạm, chỉ có vài khách chơi. Trong đó, có một bàn là 2 cao thủ của giới nghiệp dư, một người là lão nhân có tuổi, một là một thanh niên. Ván ấy đã đánh mấy chục hiệp, đang tiến vào giai đoạn tàn cuộc. Lão nhân đã cảm thấy cục diện ván cờ bất lợi cho mình, đang đối diện với nguy cơ thua cờ, lão muốn tìm cách cứu vãn ván cờ, nhưng lão cùng mọi người xung quanh đều nghĩ rằng, chẳng thể có cách nào có thể cứu vãn được ván cờ nữa rồi. Lúc ấy, có một cậu bé vẫn đang mặc bộ đồng phục học sinh bước qua, vô tình cậu giẫm phải chân người thanh niên, người thanh niên bực tức nói: “tiểu quỷ, đi đứng cho cẩn thận chứ”. ‘xin lỗi chú, xin lỗi chú” cậu bé liên miệng nói, “cháu vội qua xem ván cờ nên không để ý, mong chú bỏ qua’.
Người thanh niên chuyển giận thành vui nói: “cái miệng của tiểu quỷ thật ngọt, cậu qua xem cờ, vậy cậu cũng biết chơi sao?”
“Biết chứ chú, không biết thì cháu qua làm gì?” cậu bé nhanh nhảu trả lời
“Vậy cậu nói xem bên nào đang ưu” người thanh niên muốn thử cậu bé, xem có phải là cậu bé đang nói khoác hay không?
Nghe thấy câu chuyện của hai người, lão nhân, đối thủ của chàng thanh niên bèn nói: “cậu bảo cậu bé lại xem cục diện, không phải đã làm khó cậu bé hay sao? Nếu cậu ta muốn xem cờ, cứ để cậu ta xem, đừng nói linh tinh nữa”.
Nghe vậy chàng thanh niên cũng chẳng nói gì nữa. Lão nhân đang đau đầu về thế cờ của mình. Bỗng lão ngước mắt nhìn lên, đập vào mắt ông, một khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt to đen láy, ở cậu bé đó toát lên một vẻ thông minh, lanh lợi. Vừa nhìn thấy cậu bé, lão đã nhận ra ngay, đó là cậu bé học cùng trường với cháu lão, tên gọi Hồ Vinh Hoa, là quán quân trường tiểu học Cát an lộ. “Sức cờ của cậu bé rất khá, vì sao không nhờ cậu giúp sức, thử xem cậu có cách gì xoay chuyển cục diện không?” nghĩ vậy, lão nhân bèn nói: “A, tiểu bằng hữu, cậu có phải là học sinh trường tiểu học Cát an lộ không?”
“Dạ, đúng ạ” Hồ Vinh Hoa gật đầu nói.
“Có phải cậu là quán quân cờ tướng trường Cát an lộ đó không?”
“Dạ, đúng ạ, ông ơi vì sao ông biết chuyện đó?” Hồ Vinh Hoa hiếu kỳ hỏi.
‘Haizz, cháu của lão cũng học trường đó, giải đó nó chỉ xếp thứ 6, hôm nhà trường phát thưởng cho 6 người đứng đầu, nhìn thấy cậu được phát giải nhất, nên vừa nhìn là lão nhận ra ngay”.
“A, thì ra là như vậy, ông ơi, ông cũng thích chơi cờ sao?” Hồ Vinh Hoa bỗng chốc có cảm giác thân thiết với lão nhân.

Continue reading “Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (1)”

Cờ


  1. Hai Vịt mê cờ đến độ lân la ngoài quán từ sáng đến tối mịt mới về. Một hôm trước khi về Hai than thở với bạn cờ:- Vợ tui bảo nếu mai mà tui còn ra đây đánh cờ bả sẽ dẫn đám nhỏ về nhà bà ngoại ở luôn!- Vậy ngày mai ông tính sao?Hai Vịt trầm ngâm một lát rồi đáp:

    – Mai đánh 3 ván chấp mã cho đi tiên nhé!

  2. Giữa đường có người đàn ông đánh cờ với con chó. Mọi người bu lại tấm tắc khen con chó khôn. Người kia bĩu môi:- Khôn gì mà khôn! Tui đang dẫn nó 3-2 đấy!
  3. Có 2 anh bạn mê cờ suốt ngày ra quán chơi. Vì chơi cờ quên ăn quên uống nên một anh lâm bệnh đột tử. Đêm nọ về báo mộng bạn. Bạn hỏi:- Ở dưới đó thế nào có vui không?
    – Tui có tin vui & tin buồn. Ông muốn báo tin nào trước?
    – Tin vui đi.
    – Tui có gặp Dương Quan Lân. Mỗi ngày ổng sắp lịch đánh với một người. Hôm qua đánh với tui, tui thủ hòa được một ván!
    – Vui quá ha! Thế còn tin buồn?
    – Tui xem lịch của ổng thì thấy tuần tới ổng sẽ đánh với ông đấy!
  4. Người đàn ông dắt con chó bước vào quán cờ. Một người hỏi:
    – Bộ ông đánh cờ với nó hả?
    – Chứ sao! Đệ tử của tui đấy. Nó chơi cờ dữ lắm.
    Người kia vốn có máu độ bèn gạ:
    – Vậy tui đánh với nó ông bắt gì nào?
    Chủ con chó móc túi còn 20.000 đồng:
    – Tui còn nhiêu đây ông chơi không?
    – OK
    Con chó đi tiên bằng nước đẩy chốt đầu (B5.1) và sau vài nước bị đánh tan tành. Sau khi chung tiền, chủ túm cổ con chó giận dữ:
    – Sao mày ngu vậy? Tao đã dạy mày khai cuộc pháo đầu sao mày không đánh?
    Con chó thì thầm:
    – Ông ngu thì có. Mai ông dắt tui lên đây đem theo bao đựng tiền!
  5. Lữ quán đang đông khách. Một tay hảo hán bặm trợn buộc ngựa ở ngoài rồi bước vô uống trà.
    Lát sau có tiếng la:
    – Nó bắt con ngựa của ông kìa!
    Hảo hán không nói không rằng phóng chưởng công sát một lữ khách ngồi bên, rồi chạy ra ngoài, nhưng con ngựa của y vẫn không hề hấn gì. Y quay lại uống trà tiếp.
    Lát sau lại có tiếng la:
    – Nó bắt con ngựa của ông kìa!
    Hảo hán lại tung đòn đánh gục một người nữa rồi chạy ra ngoài, nhưng vẫn không thấy ai gần con ngựa.
    Lúc này chủ quán mới lại gần một đám người đang chơi cờ, lên tiếng:
    – Mẹ kiếp, kéo con ngựa đó về cung cho mau, không nó giết hết cả quán bây giờ!
  6. Ông nọ mê cờ đến quên ăn quên ngủ, suốt ngày ôm bàn cờ ngoài quán mà hầu như chẳng thấy về nhà.
    Một hôm đang đánh cờ có đám tang đi qua, ông bèn đứng dậy vái một cái, mắt ngân ngấn lệ. Bạn cờ hỏi ông có quen không mà khóc. Ông sụt sùi:
    – Sao không khóc cho được! Bả là vợ tui mấy chục năm nay rồi!
  7. Cô gái dắt người yêu về nhà ra mắt. Ông bố vốn là tướng về hưu, và cũng là người mê cờ, mới gặp rể tương lai là hỏi ngay:- Này cậu, con gái tôi quen ai cũng được, nhưng tôi chỉ cần rể của tôi giống tôi ở 2 điều, cậu có biết không?
    – Dạ không, xin bác cho cháu biết ạ?
    – Thứ nhất, phải là quân nhân. Thứ hai, phải yêu cờ tướng.
    – Dạ thưa bác, vậy thì cháu có đủ cả 2 điều kiện đó!
    – Ồ, thật không? Vậy tôi sẽ dùng bàn cờ để hỏi cậu câu này, nếu yêu cờ thật sự thì cậu sẽ trả lời được.

    Ông bèn không nói không rằng lấy bàn cờ ra sắp tất cả quân cờ đúng vị trí, rồi lấy 2 quân tướng bỏ ra ngoài. Sau đó ông bỏ hết các quân còn lại ra khỏi bàn cờ. Rồi ông lẳng lặng nhìn chàng trai chờ đợi.

    Chàng trai ngẫm nghĩ một lát rồi như chợt hiểu ra, bèn lấy một quân sĩ đặt vào một góc cao nhất trên cung. Sau đó chàng lấy một con pháo cùng một con tốt đặt gần quân sĩ đó. Xong chàng hồi hộp nhìn bố người yêu thăm dò kết quả.

    Ông tướng mê cờ phá lên cười khà khà và vỗ vai chàng:

    – Khá lắm! Khá lắm! Vậy mới làm rể nhà ta được chứ!

    Nãy giờ cô con gái theo dõi cuộc đối thoại giữa 2 người mà không hiểu gì hết, bèn kéo tay người yêu ra một góc hỏi:

    – Anh ơi, bố em với anh nói gì với nhau thế?

    Chàng trai cười đáp:

    – Hề hề! Bố em muốn hỏi anh làm gì trong quân đội ấy mà. Ông ấy bảo ông ấy là thiếu tướng không quân. Còn anh trả lời anh là thượng sĩ pháo binh!

  8. Khách đến nhà, chủ bày cờ ra tiếp. Đánh được mấy hiệp, trận đấu đang đến hồi căng thẳng. Chủ cầm con xe định thọc xuống chiếu, nhưng đến giây cuối cùng chợt phát hiện thấy con mã bên kia đang nằm chực sẵn. Luật đã giao là cầm quân nào đi quân đó, mà khổ một cái là con xe này đi đến đâu cũng vào bẫy. Lỡ cầm quân rồi không thể trả lại được, chủ nhà cứ tần ngần con xe trên tay, cố tìm cách gỡ. Rồi làm mặt tỉnh bơ, giơ con xe lên cao nói với khách:- Ông này, ông có thấy bộ cờ của tôi đẹp không? Mà nhất là con xe này, nó là quân đẹp nhất đấy, ông xem thử đi!Khách nhìn qua con xe gật đầu xuýt xoa:- Ừ, đẹp thật, đẹp thật… Nhưng mà tiếc quá!

    Chủ ngạc nhiên:

    – Sao ông lại tiếc?

    – Vì con xe đó ông sắp mất bây giờ!

  9. Giữa buổi thiết triều của Diêm Vương, âm binh dẫn vào 2 người đàn ông khiêng theo 1 cái bàn gỗ. Diêm Vương nhíu mày:- Tụi bay làm gì mà xuống đây?Một người tâu:- Dạ bẩm Diêm Vương, tụi con rất mê cờ tướng, là bạn cờ chơi với nhau đã bao lâu rồi, nhưng có thua có thắng, không biết ai hơn ai. Hôm qua tụi con quyết định chơi một ván cờ để đời, phân định xem ai cao hơn.

    – Việc đó là bình thường, vậy cớ sao cả hai đều chết?

    – Dạ vì khi tụi con đi đâu đánh cũng có người xúm vào chỉ trỏ nên làm sao phân cao thấp được ạ. Thế là tụi con vác bàn cờ lên thuyền chèo ra giữa sông đánh cho chắc. Ai dè sóng lớn lật thuyền, tụi con chết đuối ạ!

    Diêm Vương phá lên cười:

    – Đúng là ván cờ để đời! Thế cái bàn gỗ kia là gì, đã chết rồi còn ôm là sao?

    – Dạ đấy là bàn cờ đang đánh, dù chết đuối tụi con cũng không để lọt mất quân nào, quyết xuống đây đánh tiếp ạ!

    – Haha đúng là chết không chừa! Vậy đưa cho ta xem.

    Diêm Vương xăm xoi bàn cờ một hồi rồi trợn mắt, vỗ đùi quát:

    – Thằng nào đi bên đỏ? Ăn chốt đầu chiếu tướng là mất mẹ con mã đen rồi!!!

  10. Hai Vịt nhà đã nghèo, ngày ngày lân la quán xá dãi nắng dầm mưa đánh cờ độ khắp nơi mà cũng chẳng kiếm được là bao, vẫn giật gấu vá vai. Hận đời, Hai bèn mua một con gà quay đem lên miếu cúng thần cờ, mong phen này có thần phù hộ biết đâu sẽ đổi đời.

    Đứng khấn một hồi chợt nghe từ trên có tiếng nói sang sảng vọng xuống:

    – Ta là thần cờ đây, thương cho hoàn cảnh ngươi ta sẽ giúp. Ngươi cứ về bỏ hết tiền ra mà đánh, có ta mách không bao giờ sợ thua.

    Mừng quá Hai vái thần rồi về dốc hết tiền trong hầu bao ra gạ độ. Quả nhiên cứ mỗi lần đánh là văng vẳng bên tai tiếng thần cờ mách nước “Pháo 1 bình 5”, “Chốt 7 tấn 1”, rồi “2 nước nữa ăn xe”, “3 nước nữa chiếu bí”… với bao nhiêu đòn xuất quỷ nhập thần, hạ gục tất cả những tay hảo thủ trong vùng. Chằng bao lâu Hai đã gom được cả 1 gia tài và nức tiếng khắp bốn phương, cao thủ nào cũng né sợ.

    Một hôm có một tay cờ cự phách ở ngoài thành đi qua nghe tiếng Hai Vịt bách chiến bách thắng bèn nổi máu anh hùng, tìm đến tận nhà Hai thách đấu. Tay này vốn là phú hộ nên tiền bạc không thiếu, hắn đặt một số tiền cực lớn, vô tiền khoáng hậu để dụ đối phương cho bằng được. Hai bèn nghĩ bụng:

    – Đằng nào có thần mách thì mình ngán gì ai, thôi chi bằng ta dồn hết vào ván này xem như ván cuối, thắng rồi làm vốn buôn bán bỏ nghề cờ độ cho khỏe.

    Bèn gom hết tiền, bán hết đồ trong nhà để đặt cược cho ván cờ sinh tử. Trước giờ đấu Hai không quên cúng thêm một con gà quay cho thần cờ phù hộ lần cuối.

    Bước vào trận đấu, quả nhiên đối thủ rất cao tay, đi những nước cờ điệu nghệ, ào ào tấn công như vũ bão. Cũng may nhờ những nước cờ của thần bày vẫn độc như mọi khi nên mới phản công được, đưa vào thế trận đối công kịch liệt.

    Giữa hồi căng thẳng, bỗng Hai nghe thần nhắc một nước cờ xảo diệu, thí xe để đánh bí trong vòng 5 nước nữa! Nhìn kỹ thế cờ Hai vẫn không tài nào đoán được đòn phối hợp này sẽ ra sao, nhưng tin vào kỳ nghệ của thần cờ, Hai không do dự đưa ngay con xe vào miệng đối phương.

    Đối thủ kia ngơ ngác, suy nghĩ một hồi lâu, nhưng có lẽ vì nước cờ quá độc nên vẫn không tìm ra được đường đánh bí. Hắn bèn ăn luôn con xe và hồi hộp chờ xem đối pháp bên kia thế nào mà dám cả gan vậy.

    Đến đây tự nhiên bốn bề im phăng phắc. Hai chờ mãi mà không nghe tiếng thần cờ mách tiếp. Trong lòng như lửa đốt, Hai vừa bó gối vừa bụng bảo dạ: “Thần ơi mách đi thần, không là con bó tay đó thần ơi!”

    Mãi một lúc lâu sau mới nghe tiếng thần đằng hắng. Và Hai như rụng rời tay chân khi giọng nói bực bội của thần sát bên tai:

    – Chết mẹ! Cái sw của tao nó treo mất rồi!

——-

Nguồn: Thăng Long Kỳ Đạo

Một thời phiêu bạt của Dương Quan Lân


Câu chuyện trên đã được viết dựa trên tác phẩm “Dương Quan Lân,kỳ đàn tôn sư” của tác giả Ân Ba(Trung Quốc)

Hồi thứ 1:Lập chí giang hồ

Dương Quan Lân từng nói rằng :”Thuở nhỏ tôi là 1 cậu bé không thông minh,do ham mê mà cố học cờ.Sau này khi rời xa quê hương,một mình phiêu bạt,trải nhiều sóng gió mới học hỏi được thêm biết bao điều bổ ích,kỳ nghệ từ đó mà được nâng cao… ”.Trên suốt những con đường dài của lịch sử.Nơi nào lại không in dấu những bước chân của những tay anh hùng hào kiệt bậc nhất,người mà được tất cả mọi khác ngợi ca như 1 vị tôn sư đáng kính,người mà với những trận đánh oanh liệt,những chiến tích hào hùng đã trở thành 1 giai thoại dân gian không thể nào phai nhạt.Người mà bề ngoài dung dị mộc mạc nhưng lại là tay cờ giang hồ khét tiếng bậc nhất Trung Hoa, đã từng trèo non vượt biển khắp Nam Bắc Đông Tây,đã sống 1 đời với cờ,vinh quang và thăng trầm cùng nó.Người đó là một bậc đại tôn sư trong giới cờ,công phu ở mức thượng thừa,uyên thâm sâu sắc,đã đạt đến cảnh giới của một “Ma kỳ” đệ nhất.Đó chính là kỳ vương Dương Quan Lân ở Quảng Đông.

Dương Quan Lân sinh vào một ngày mùa hạ năm 1925 ở thôn Đường Lịch thuộc trấn Phượng Cương huyện Đông Hoàn(nay là thành phố Đông Hoàn) tỉnh Quảng Đông,miền Nam Trung Quốc.Gia đình ông thuộc tầng lớp bần nông khá nghèo.Cha ông vốn là 1 vị Tú tài thuộc thời Mạt Thanh cũng có am hiểu đôi chút về cờ.Lên sáu tuổi,Dương Quan Lân bắt đầu tỏ ra ham thích với bộ môn cờ và thường xuyên theo dõi các cụ già trong thôn đánh cờ vào mỗi buổi chiều cuối ngày.Nhiều người trong đó rất yêu qúy Dương mới dạy cho mà biết.Sau đó lớn thêm mấy tuổi thì bắt đầu biết chơi.Năm Dương Quan Lân lên 13 tuổi thì thôn Đường Lịch bị quân đội Nhật Bản chiếm đóng.Cuộc sống người dân trở lên vô cùng khổ sở.Sống chết lúc nào cũng không hay.Năm 14 tuổi ông bị quân Nhật vô cớ bắt và đem ra xử tử may mà được tha do viên đội trưởng của quân Nhật cho rằng Dương Quan Lân gầy gò yếu đuối không thể là 1 tay du kích gan dạ của Quốc dân Đảng !.Năm đó cha ông bệnh nặng.Gia đình Dương Quan Lân rơi vào túng quẫn,Dương Quan Lân là con trai duy nhất trong nhà nên buộc phải tìm đường sống,ngày ngày phải lo lắng việc tìm kế sinh nhai cho cả gia đình.Tuy nhiên Dương không làm được nên đâm ra cuộc sống càng lúc càng tăm tối.Vậy mà lúc này chơi cờ đã ngấm dần vào trong máu của họ Dương.Trong khi bụng đói,mắt mờ vẫn tâm tư phơi phới,mơ màng đến dáng Mã hình Xe.Được vài năm sau,Dương Quan Lân lập chí giang hồ,quyết tâm lấy cờ làm nghiệp,tay trắng mà ra đi.

Thực ra trước khi bước chân vào chốn giang hồ,Dương Quan Lân đã từng đọc qua các cuốn kỳ phổ lừng danh như “Quất Trung Bí” và Mai Hoa Phổ, đặc biệt là yêu thích sưu tầm các thế cờ giang hồ tàn cục trong dân gian,ngày đêm không quản ngại vất vả mà nghiên cứu.lấy làm tâm đắc lắm.Sau này nhờ thế Dương Quan Lân đã trở thành đệ nhất cao thủ cờ tàn khét tiếng cũng vì rất thành thạo các đòn thế giang hồ này.Khi đã mê cờ người ta có thể quên đi mọi thứ trong chớp mắt.Dương Quan Lân cũng vậy,say mê cờ quá đến độ quên ăn quên ngủ và quên mất mình đang phải vật lộn với cái nghèo cái khổ ra sao.Năm Dương 20 tuổi,có lần Dương nghe tiếng tay cờ Lê Tử Kiện,môt trong những nhân vật tiếng tăm của Lưỡng Quảng đang có mặt ở Phượng Cương.Dương Quan Lân mò đến và xin được tỷ thí vài chiêu,dù Dương Quan Lân chẳng có tên tuổi gì nhưng do quá mức nhiệt tình,thành khẩn cầu xin mà Lê Tử Kiện buộc lòng phải nhún nhường mà nhận lời giao đấu với Dương Quan Lân.Dương rất mừng nhưng vì còn quá non nớt nên đã nhanh chóng thất bại.Trận đó tuy thua nhưng Dương Quan Lân không hề buồn mà còn thấy khá vui do đã “không thua như mình suy nghĩ”.

Năm Dương 21 tuổi(tức năm 1946),có người bạn đi xa về nói với Dương Quan Lân rằng ở Quảng Châu(tức Dương Thành),đất rộng người đông,cao thủ vô số như mây tụ,cuộc sống đúng là lý tưởng cho dân cờ kiếm độ,đó là chốn phồn hoa đô hộ của cả vùng Hoa Nam rộng lớn.Dương Quan Lân nghe thấy,thích lắm,ngày đêm mơ mộng,cuối cùng thì hoàn toàn bị thuyết phục.Mùa đông năm ấy,Dương Quan Lân bái biệt cao đường,bồi hồi bước những bước chân nặng trĩu nhất,rời xa quê hương đi về một nơi không thể nào biết trước.Kể từ đây bắt đầu một thời kỳ mới của 1 chàng trai trẻ,người mà sau đó với những cuộc cờ giang hồ nổi tiếng đã trở thành một trong những “Hỗn thế ma vương” đáng sợ nhất của miền Hoa Nam.Mười năm sau ngày đó Dương Quan Lân trở thành bá chủ cờ tướng quốc gia.

Hồi thứ 2:Những năm tháng đầu tiên ở Quảng Châu.

Sau khi tới Quảng Châu,Dương Quan Lân tá túc tại 1 khu chợ đông người,hằng ngày từ lúc sáng sớm cho đến tối mịt,Dương Quan Lân vẫn thường phải đi đến những nơi công cộng gần đó,vừa là để khám phá cuộc sống nơi này,vừa là để tìm kiếm người đánh cờ kiếm độ.Trong những lần va chạm nhỏ lẻ trên đường phố đó đã giúp cho Dương Quan Lân kiếm đủ ít tiền trang trải qua ngày nhưng quan trọng nhất đối với Dương là nhờ vậy mà ông biết thêm được nhiều thông tin thú vị về các cao thủ Quảng Châu và nơi họ thường xuyên tụ họp.Thuở ấy,trong thành Quảng Châu có 4 nơi dân cờ thường hay hẹn nhau tới chơi và cáp độ,người dân gọi là “Tứ đại tùng lâm” bao gồm Đại Phật Tự,Hoa Lâm Tự,Quang Hiếu Tự và Hải Tràng Từ trong đó Hải Tràng Tự là chỗ đông vui và náo nhiệt nhất.Dương Quan Lân quyết định sẽ qua nơi đó xem sao.

Phải nói thêm rằng,lúc này thực lực của Dương Quan Lân đã ngày một mạnh lên trông thấy.Từ sau trận thua Lê Tử Kiện đó,Dương Quan Lân đâm ra càng ham mê hơn,lao vào nghiên cứu cờ tướng rất nhiều.Công lực cuối cùng đã tăng lên đáng kể.Khi mới bước chân vào chốn giang hồ,Dương Quan Lân dù chưa biết mình đang đứng ở đâu nhưng cũng cảm thấy đủ tự tin vào sức cờ của mình.Do đó khi mới tới Hải Tràng Tự,thấy cao thủ nhiều vô số,người chơi cờ xúm xít vây quanh,lòng không khỏi tấp tểnh mừng thầm.Dương quyết định ở lại đó luôn.

Ban đầu chỉ là đi xem xét,ngó nghiêng trong sới cờ để quan sát lực cờ ở đây.Về sau Dương cũng phải ngồi vào tỷ thí mấy ván cờ độ nhỏ bởi dân Quảng Châu ở đây đã không mê cờ thì thôi nhưng đã mê rồi thì dù là khách lạ cũng cố kéo vào trong chơi vài ván giao lưu bằng được.Tất nhiên “nhập gia tuỳ tục”,Dương Quan Lân không thể từ chối vì trong tâm ý,Dương cũng muốn đánh để thử xem sức mình ra sao.Thấy Dương chơi với tụi vòng ngoài,một cao thủ ở Hải Tràng Tự lại gần và mời Dương đánh độ.Hắn kêu sẽ chấp Dương tới Song Mã nhưng nếu hoà phải cho hắn được.Dương nghĩ thầm,mình vừa mới chân ướt chân ráo đến đây,chưa phải lúc đánh những phân độ này nên hoà nhã khước từ.Người kia thấy Dương không đánh lại càng nghĩ Dương kém,cố ra sức mời mọc,người xung quanh cũng muốn Dương đánh nên thúc giục Dương,rốt cục Dương buộc phải vào trận.Tuy nhiên chỉ một lúc kẻ chấp kia đã nhanh chóng thất bại bởi hắn không biết rằng,Dương Quan Lân đã từng nghiên cứu kỳ thư rất kỹ.Những ván cờ nhượng tiên,chấp Mã và chấp Song Mã,Dương đã xem qua và không thể nào mà dính bẫy được.Sau này Dương Quan Lân nói rằng:”Nhượng Song Mã bí quyết hơn thua ở chỗ được tam tiên,lên Pháo tuần hà,ra Xe rất nhanh,có uy lực khá lớn,nếu đối thủ non nớt sẽ có nhiều cơ hội chiến thắng nhưng vì đã đọc kỳ thư,trong cuộc đó Dương Quan Lân lấy Sĩ Tượng thủ thành,hào sâu lũy cao dần dần đối phương mất đi cái thế hùng hổ ban đầu mà thất bại”.

Dương trả lại tiền cho người kia và hỏi danh tính.Người đó đáp “Mãnh Kê”.Dương lấy làm ngạc nhiên,muốn được cùng kết bạn,cùng đàm luận thêm về cờ,xem ra có vẻ hợp nhau.Bấy giờ Dương Quan Lân mới đem chuyện mình rời bỏ quê nhà lên đây kiếm sống nhờ mong bằng hữu giúp đỡ cho.Người kia biết Dương kỳ nghệ bất phàm, đồng ý nhận lời,giới thiệu Dương vào nhóm hội nhóm kỳ đàn của anh ta.Bắt đầu từ đây,Dương Quan Lân càng có nhiều cơ hội đi sâu sục sạo hơn nữa về đời sống dân cờ của Quảng Châu.Khi đã có người bạn kết giao dẫn đường,Dương Quan Lân không còn phải e ngại nhiều và sẵn sàng đi khắp nơi đánh độ.Chỉ trong vòng có một thời gian ngắn,Dương Quan Lân với sức cờ hùng tài ẩn chứa đã đánh độ thắng được rất nhiều,lúc đầu còn được người ta chấp sau đó thì phân tiên,cuối cùng Dương lại đi chấp ngược,dân Quảng Châu trong Hải Tràng Tự bắt đầu chú ý tới Dương và tỏ ra kiêng dè tay cờ lạ hoắc này.Thời gian thấm thoát thoi đưa,Dương Quan Lân đã trở thành 1 tay cờ có thứ hạng của đất cờ Quảng Châu nhưng kèm theo đó,các cuộc cờ độ đã cuốn ông vào vòng xoáy của trò đỏ đen khiến nhiều lúc Dương đã sao lãng chuyện học cờ.Lực cờ của ông vẫn chưa đạt tầm danh thủ của Quảng Châu.May mà do có sẵn căn cơ bền vững cộng thêm tính khí ham học,chịu khó mà kỳ nghệ của ông không bị mai một.Sau này khi nhận ra mặt trái của việc chấp độ quá nhiều,Dương mới tu tỉnh tập luyện lại như trước.Nhờ thắng độ khá nhiều mà Dương Quan Lân cũng đã phần nào nhẹ gánh và bớt âu lo hơn về cuộc sống.Tháng ngày đầu tiên chơi cờ ở Quảng Châu,Dương Quan Lân còn là 1 chàng trai trẻ non nớt tuổi đời và kinh nghiệm sống,trải qua bao lần giao chiến vật lộn với bàn cờ mà ông đã khắc phục được điểm yếu của sự nông nổi bồng bột,dần dần trở lên trầm tĩnh và bản lĩnh hơn nhiều.Những lúc trên bàn cờ,Dương Quan Lân đã tự lĩnh hội được rất nhiều ý tưởng mới về cách bố cục,đêm đến ở nhà trọ,một mình mở bàn cờ ra đúc kết,về sau với những kinh nghiệm quý báu đó Dương đã viết thành sách để lại cho đời.Đông qua xuân tới,thấm thoát đã được mấy năm,lúc này Dương Quan Lân đã 23 tuổi đầu.

Continue reading “Một thời phiêu bạt của Dương Quan Lân”