Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (2)


“Được thôi, để cháu xem” Hồ Vinh Hoa hồ hởi nói. Vốn dĩ, trong đầu cậu bé đã có dự liệu trước, nhưng cậu sợ mình nhầm, nên xem lại cho chắc chắn. Chàng thanh kia luôn nghĩ rằng bên đỏ nhất định thắng, bèn nói với Hồ Vinh Hoa: “tiểu quỷ, đừng xem nữa, hình cờ này cho dù lão kỳ vương Tạ Hiệp Tốn có tới đây cũng chẳng thể cứu vãn”.
Mọi người xung quanh đó cũng nhao nhao bàn tán, tuyệt đại đa số đều cho rằng cờ đen vô phương cứu chữa. Có người còn nói: “đừng đùa thằng bé nữa, xếp bàn khác đi”. Lúc này, ông chủ Quách cũng bước lại xem náo nhiệt. Mắt thấy dáng vẻ thông minh, lanh lợi của Hồ thì rất thích, bèn nói: “tiểu bằng hữu, cậu là quán quân trong trường tiểu học thì trình cờ nhất định rất khá. Hàng xóm của lão là “kỳ đàn tổng tư lệnh” Tạ Hiệp Tốn tiên sinh, bình sinh một đời rất thích kết giao kỳ hữu, bồi dưỡng nhân tài cờ tướng, đặc biệt yêu thích thiếu niên kỳ thủ thiên tài, nếu hôm nay cậu có thể giúp lão bá đây đẩy lui cường địch, đợi khi nào có thời gian rỗi, nhất định lão sẽ dẫn cậu đi gặp “tổng tư lệnh”.
Trong lòng Vinh Hoa bỗng chốc rất vui mừng: “A còn có “kỳ đàn tổng tư lệnh” sao, như vậy kỳ nghệ của người đó nhất định rất uyên thâm, nếu có thể được đi gặp “tổng tư lệnh”, xin người đó chỉ giáo, thật quá tốt a”, nghĩ vậy cậu liền nói với ông chủ Quách: “ Thật thế sao lão bá?, như thế quá tốt, quá tốt, đa tạ hảo ý của lão bá”
Ông chủ Quách lại nghiêm giọng nói: “cậu đừng có vội mừng, muốn được gặp “tổng tư lệnh”, phải xem trình độ của cậu thế nào đã”.


“Được ạ, được ạ” Hồ Vinh Hoa liến thoắng trả lời, rồi cậu lại hỏi: “bây giờ tới cờ đen đi phải không ạ?”
“Đúng vậy” lão hán kia trả lời
“Chú ơi, cờ đỏ là của chú phải không?” Hồ Vinh Hoa quay sang hỏi người thanh niên kia.
“Đúng vậy ”
“Chú khẳng định là cờ chú nhất định thắng sao ?”
“Đương nhiên rồi ”
“Cháu lại không nghĩ vậy đâu, nếu chú thua, tiền sới chủ trả phải không ” Hồ Vinh Hoa cố ý trêu người thanh niên kia.
“Chú nói rồi, nếu cậu thắng, đương nhiên là chú trả, còn nếu cậu thua, tiền sới cậu phải trả đấy :-” ) người thanh niên có ý đùa Hồ Vinh Hoa
“không, không, lão nói rồi, bất luận kết quả thế nào, tiền sới sẽ do lão trả ) lão hán vội nói, “tiểu bằng hữu, cậu yên tâm đi”.
“tiểu quỷ đi mau đi” người thanh niên kia vội thúc giục.
Hình cờ lúc này, bên đỏ có song sỹ, song xe, song mã đối song xe, pháo mã của bên đen. Bên đỏ đang có thế công rất mạnh, các quân bố trí tương đối đẹp, nhưng nếu nhìn kỹ, bên đen vẫn có cơ phản kích.
“Ây, nếu lão bá và chủ đã nói vậy, cháu yên tâm rồi”, và cậu vội đi xe 1 bình 4, ăn sỹ chiếu tướng. Những người đứng xung quanh đó đều thất sắc, không hiểu là nguyên cớ gì. Chỉ có ông chủ Quách là mỉm cười gật đầu. Người thanh niên kia chỉ còn cách thoái mã ăn xe, bởi khi đó tướng không thể xuất, và cũng không thể hạ sỹ ăn xe.
“a, xe đổi sỹ, chơi gì kỳ vậy😮 ” có người nhao nhao nói.
“Mọi người đừng vội, cứ xem tiếp đi” Hồ Vinh Hoa vừa nói vừa đi xe 4 bình 5, ăn sỹ chiếu tướng, tướng đỏ vội bình 4.
Hồ Vinh Hoa vội tiến xe 1 chiếu tướng. Tướng đỏ tiến 1. Xe đen vội bình 6 đâm đầu vào miệng tướng”.
Mọi người lại một phen kinh ngạc, “đâm đầu tự sát sao” có tiếng ai đó vọng lên.
Người thanh niên vui ra mặt, thoái tướng ăn xe và cười nói: “cậu cho thì tôi xin nhận”
Lúc này cơ bên đen đã mất cả hai xe, chỉ còn một con hắc mã nhập trận địch.
“Chỉ còn một con mã, tính gì nữa đây” người thanh niên đắc ý nói. Ông chủ Quách cũng thầm nghĩ, mất đi hai xe đánh tiếp thế nào đây ?
“Tiểu bằng hữu, nhận thua thôi” lão hán cảm thấy không còn hi vọng
Hồ Vinh Hoa cười nói: “để cháu đánh tiếp”, rồi đi mã 3 tiến 4, ngọa tào chiếu tướng.
Tướng đỏ không biết làm sao, đành phải thượng một, tránh miệng mã đen. Lúc này ông chủ Quách ngầm gật đầu, tán thưởng một nước mã hay. Và Hồ Vinh Hoa đi tiếp pháo 3 tiến 8, chiếu tướng tuyệt sát, quả là một nước mã hậu pháo kinh thiên động địa. Lúc này mọi người cùng đồng thanh reo: “tuyệt diệu, tuyệt diệu”.
“Tiểu quỷ, thật lợi hại, hóa ra không phải là cho không 2 xe”
Lão hán kia vội ôm chầm lấy Hồ Vinh Hoa nói: “thật không đơn giản, không đơn giản, ván này cậu đã phản bại thành thắng rồi, cậu đi mấy nước cờ giống như liên hoàn kế, nước phế song xe quả là cao mình, lão nghĩ mãi không ra nước này, vậy mà cậu vừa nhìn đã nhận ra, cậu đúng là thiên tài”

Ông chủ Quách cũng tán thưởng: “quả là ghê gớm, cậu bé tên gì thế?”
“Dạ, Hồ Vinh Hoa” Hồ Vinh Hoa đáp lời
Là Cổ Nguyệt Hồ đó phải không? (Chữ Hồ gồm chữ Cổ bên trái, chữ Nguyệt bên phải :p)
“Dạ, là Cổ Nguyệt Hồ ạ” Hồ Vinh Hoa đáp, rồi giải thích luôn tên cậu: “hai chữ Vinh Hoa chính là Vinh Hoa trong Vinh Hoa Phú Quý ạ”
“Một cái tên rất hay, tương lai nhất định cậu sẽ trở thành “nhất đại kỳ vương”, năm nay cậu bao nhiêu tuổi ”
“11 tuổi ạ”
“Thế nhà cậu ở đâu?”
“Bên khu Đức Thành, gần Tây môn ạ”
“Ô, mới 10 tuổi mà kỳ nghệ đã cao vậy, lão chơi mấy chục năm còn không bằng cậu. Cậu giống như thiếu niên thiên tài, Tạ Hiệp Tốn tiên sinh nhất định sẽ rất thích, tôi sẽ nói với tiên sinh, khi có thời gian rảnh sẽ dẫn cậu tới đó” ông chủ Quách nói với Hồ Vinh Hoa.
“Dạ được, dạ được, có thể đi bái kiến lão nhân gia thật là quá tốt ạ, cháu sẽ nghe theo lời của lão bá” Hồ Vinh Hoa dù còn nhỏ tuổi nhưng ăn nói rất chững chạc.
“Tiểu quỷ, ban nãy thật không thể nhìn ra cậu, không ngờ cậu còn nhỏ tuổi vậy mà đánh rất hay, quả là thiên tài” người thanh niên bỗng lên tiếng
“Thiên tài gì đâu ạ, cháu vốn dĩ không phải là thiên tài, còn nhớ mấy năm trước bố cháu dạy cháu và chị chơi cờ, nhưng cháu không thể đánh thắng nổi chị, nói ra cháu không thông minh bằng chị. Nếu cháu là thiên tài, thì ngay từ đầu chị đã không là đối thủ ” Hồ Vinh Hoa trả lời.
“Thế bây giờ cậu đánh lại chị gái không ”
“Đương nhiên bây giờ chị không phải là đối thủ của cháu”
“Xem ra cậu đúng là thiên tài, nếu không thì làm sao chị gái không phải là đối thủ”
“Uây, chú không hiểu chị cháu, sau khi học cờ, chị không còn tìm tòi đọc về cờ, không giống như cháu, rất có hứng thú với cờ, thường đọc về cờ, cho nên có tiến bộ, cờ có thể đánh tốt, không phải dựa vào thông minh, mà do sự nỗ lực của bản thân tìm tòi về kỳ nghệ” Hồ Vinh Hoa nói lời tự đáy lòng.
Ông chủ Quách nghe hai người đối thoại, càng có cảm tình với Hồ Vinh Hoa, bèn nói: “cậu bé rất khá, người lên khen mà không tự đắc, còn biết đề cao kỳ nghệ, tuổi nhỏ đã có phẩm chất như vậy, sau này tất thành tài, cố gắng lên cậu bé, nhất định tiền đồ của cậu sẽ rất tốt”
“Cảm ơn sự khích lệ của lão bá, cháu sẽ cố gắng ạ” Hồ Vinh Hoa cảm thấy ông chủ Quách thực tâm khích lệ mình, bèn nói: “lão bá, về sau khi học về, cháu có thể thường xuyên tới đây đánh cờ được không ạ?”
“Được, đương nhiên được, rất hoan nghênh cậu tới đây” Ông chủ Quách mừng ra mặt
Lão hán kia lấy hai phân tiền đưa cho ông chủ Quách và nói: “Ván này, lão đã nhận thua, tiền sẽ do lão trả”
“Em nói rồi, em thua thằng bé thì tiền do em trả” người thanh niên khẳng khái nói, và móc tiền trả ông chủ.
“Kha kha, hai người không cần phải đưa, hai người cất tiền đi, ván này em không lấy tiền, về sau cậu cứ tới đây chơi”
“Cảm ơn lão bá” Hồ Vinh Hoa vui vẻ và lễ phép trả lời
“Không cần cảm ơn, không cần cảm ơn, cứ coi như chúng ta là bạn vong niên” ông chủ Quách thành tâm thành ý nói.

Chiều hôm ấy, sau khi mẹ Hồ Vinh Hoa đi làm trở về, thấy chị lớn và em nhỏ đều ở nhà, bố Hồ Vinh Hoa từ lâu bị tê liệt nửa người, đi lại khó khăn, thường chỉ quanh quẩn ở nhà. Chỉ cần Hồ Vinh Hoa về nhà, là cả nhà sum họp.
“Vinh Hoa đâu, vì sao vẫn chưa về?” Mẹ có chút lo lắng bèn hỏi chị gái Hồ Vinh Hoa.
“Con không biết” chị gái trả lời
“Trường đã tan học từ lâu, nó cũng phải về từ lâu rồi chứ” mẹ trong lòng rất rõ, trước đây khi bà đi làm về, các con bà đều đã ở nhà.
“Có thể nó ở lại làm trực nhật” chị gái lên tiếng, vì đôi khi chị vẫn phải ở lại lớp làm mà.
“Cho dù có làm trực nhất thì cũng về lâu rồi, làm gì mà mất nhiều thời gian thế” bởi bà biết rõ thời gian làm trực nhật trước đây của Hồ Vinh hoa
“Vậy con không biết, chắc nó chơi bên ngoài” không còn cách nào khác, chị gái đành đoán như vậy.
“Haizz, chắc nó lại kiếm chỗ nào chơi cờ rồi” Mẹ từ lâu đã biết Hồ Vinh Hoa rất thích chơi cờ. “Con với cái, suốt ngày chỉ cờ với cờ, không biết có đụng tới bài vở không?” bà mẹ vừa nói vừa đi đến bên chồng, hờn dỗi nói: “tất cả đều tại ông, tự dưng dạy chúng nó chơi cờ”
“Bà ầm ầm cái gì thế, con nó chơi vài ván cờ thì có gì mà lo, nó đâu có đi gây chuyện thị phi bên ngoài đâu” ông bố lên tiếng bênh vực cậu con trai.
“Ông ấy, ông chỉ được cái cưng chiều nó quá” giọng bà vợ có chút bực tức, nói xong bà bỏ đi làm cơm chiều.
Sau khi bà làm xong cơm chiều mà Hồ Vinh Hoa vẫn chưa về, trong lòng bà rất sốt ruột, bèn quay sao nói với chồng: “Lão đầu tử, Vinh Hoa vẫn chưa về, không biết nó có xảy ra chuyện gì không nhỉ?”
“Có thể xảy ra chuyện gì, không có chuyện gì đâu, chắc lại đang làm vài ván cờ đó”
“Không biết nó có bị đụng xe không, thật làm tôi thấp tha thấp thỏm” bà mẹ vẫn không yên tâm. Bà tự nhận mình là người gánh vác gia đình, từ khi chồng bà liệt nửa người, tất cả mọi việc lớn nhỏ trong gia đình đều do bà quán xuyến
“Không có chuyện gì đâu” ông chồng ôn tồn nói
“Không được, tôi phải đi ra xem thế nào” bà mẹ vẫn không thể yên tâm, rồi quay sang nói với các con: “cơm mẹ làm xong rồi, hai đứa đói thì cứ ăn trước, mẹ ra ngoài tìm Vinh Hoa” nói rồi bà tất tả đi ra.
Hồ Vinh Hoa sau khi xuất ra diệu thủ thắng ván cờ ấy, nếu đi về nhà luôn, thì sẽ chẳng về muộn tới thế, nhưng ông chủ Quách rất thích cậu, một vài người ở đó cũng muốn giữ cậu lại làm vài ván, thế là thể theo yêu cầu của nhiều người, ông chủ Quách để cho Hồ Vinh Hoa bày ba bàn cờ, mình cậu xa luân chiến với ba người. Người chơi có già, có trẻ, có trung niên nhưng bọn họ không vì thế mà giận Hồ Vinh Hoa, Hồ Vinh Hoa đương nhiên đồng ý đánh với tất thảy mọi người, nhằm nâng cao kinh nghiệm thực chiến. Ông chủ Quách cũng muốn dùng Hồ Vinh Hoa “câu khách”, bèn bày thêm vài bàn nhằm kiếm chút đỉnh. Tất cả các bên đều vui, cuộc xa luân chiến thật náo nhiệt. Hồ Vinh Hoa đối phó với mấy người chơi cờ, quân đi rất nhanh, thường chỉ mười mấy phút là xong ván cờ, mọi người dần dần bại dưới tay cậu, ván này xong ván khác lại bày ra, nhưng không ai thắng được cậu, ông chủ Quách vừa thu tiền phí, vừa cổ vũ người chơi. Càng chơi càng ham, Hồ Vinh Hoa chẳng để gì tới giờ về nhà nữa.

Mẹ Vinh Hoa không biết tìm cậu ở đâu, nên đành đến trường hỏi xem sao. Bác bảo vệ trường hỏi bà tìm ai, bà bảo bà là mẹ của Hồ Vinh Hoa và nói giờ này cậu vẫn chưa đi học về. Bác bảo vệ bảo, trường đã tan từ lâu, cậu không có ở trường đâu, dù cho có làm trực nhật thì cũng đã về từ lâu. Bà mẹ thất vọng quay về, vừa đi bà vừa nghĩ tới các nơi tụ tập đánh cờ, của thể con bà đang la cà ở đó. May mà bà đi xe đạp, một loáng đã tới sới cờ, khi bà tới nơi, sới đã đóng cửa, chỉ còn vài lão hán đang ngồi nói chuyện phím. Bà hấp tấp hỏi mọi người có thấy một đứa học sinh khoảng 10 tuổi la cà ở đây chiều nay không? Một lão hán trong đó, ban nãy vừa chơi cờ với Hồ Vinh Hoa nói: “có đấy, có một cậu bé, tên cậu ta là Hồ Vinh Hoa”
“Đúng rồi, nó là con tôi” bà mẹ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì Vinh Hoa cũng không xảy ra chuyện gì.
“Nó đã ôm cặp sách về được một lúc rồi” lão hán lại nói thêm: “con bà đánh cờ hay lắm, bao nhiêu người ở đây đều bị nó đánh bại”
“Ây, vậy sao? Cám ơn bác, chào bác” và bà vội vàng đạp xe về nhà.
Đi được một đoạn bỗng bà nghe tiếng Hồ Vinh Hoa gọi thất thanh: “mẹ”
“Hảo tiểu tử, còn dám vác xác về nhà sao”, bà dừng xe bực tức nói: “mấy giờ rồi mà còn chưa vác xác về nhà”
“Mẹ, mẹ đừng giận, con chỉ ở ngoài kia đánh mấy ván cờ thôi mà” Hồ Vinh Hoa vội giải thích.
“Mẹ biết, về nhà rồi nói tiếp”, trong lòng bà không muốn cậu giao du với mấy người ở sới cờ đó
Khi bà mẹ và Vinh Hoa trở về nhà, chị gái cậu là người đầu tiên reo lên: “mẹ, mẹ, cuối cùng thì mẹ cũng tìm được nó về nhà”
“chị nói linh tinh gì thế, em gặp mẹ ở ngoài kia chứ đâu” Hồ Vinh Hoa không biết bà mẹ ra ngoài là để tìm cậu
“Được rồi, mẹ đã tới trường tìm con, con không có ở đó, mẹ mới tới sới cờ tìm, người ta bảo con đã đi về, nên mẹ mới đạp xe về và gặp con ở đó. Hảo tiểu tử, con chơi cờ tới quên giờ về, con có biết ở nhà mọi người lo cho con lắm không?” cơn giận của bà mẹ bắt đầu nổi lên.
“Mau ăn cơm đi, tôi đói lắm rồi” ông bố không muốn Vinh Hoa bị mắng vì tội chơi cờ, nên cố ý nói vậy.
“Không phải tôi nói rồi sao, cơm tôi đã nấu xong, nếu đói thì mọi người ở nhà cứ ăn trước, ông ấy, nếu bụng ông đói ông có thể kêu con gái lấy cho mà, thật là, sao cứ phải đợi tôi về” bà vợ có chút bực tức với ông chồng
“Bố nói chờ mẹ và em về rồi cùng ăn, nên bố không ăn đó” cô chị vội giải thích
“Cái gì, đợi mẹ con tôi về, nếu tôi và nó chưa về, vậy mấy người cứ chờ tiếp sao, thật là…”
“Được rồi, được rồi, bà đừng giận, Vinh Hoa nó về rồi, cả nhà vui vẻ ăn cơm nào” ông chồng muốn xua đi cơn giận của vợ
“Tôi không muốn ăn, Vinh Hoa không chịu nghe lời, đi học về là đi chơi cờ, không chịu về nhà làm bài tập, thế thì học cái gì? Ông ấy, ông cũng nên nói nó đi” cơn giận trong bà bắt đầu bùng phát
“Hây, chỉ là vài ván cờ thôi mà, nó có phạm tội tày đình đâu?” ông chồng vẫn ôn tồn nói
Nghe mẹ nói tới chuyện bài vở, Vinh Hoa liền lên tiếng: “Mẹ, bài tập con đã làm xong từ lúc còn ở trường rồi”
“Con đừng nói láo, sao con có thể làm xong lúc còn ở trường, con nói làm xong rồi, vậy đưa đây mẹ kiểm tra”
“Con không lừa mẹ, đây mẹ xem đi” Vinh Hoa đưa vở cho bà kiểm tra, bà im lặng giở vở ra kiểm tra
Ông bố nháy mắt với Vinh Hoa: “con mau cùng chị đi dọn cơm đi”
Chi gái cũng vội nói: “mau đi thôi”
Thế là Vinh Hoa cùng chị gái vội vào phòng ăn dọn bàn

———

Phần 1

Nguồn: Thăng Long Kỳ Đạo

1 thought on “Hồ Vinh Hoa, tượng kỳ nhân sinh (2)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s