[Vietnamnet.vn]Những bất ngờ không ngọt ngào từ ban tổ chức


–         Tôi đã định sẽ viết thật nhiều về chuyện này vì mỗi ngày Ban Tổ chức (BTC) lại ban cho chúng tôi một bất ngờ (chỉ có điều những bất ngờ ấy chẳng ngọt ngào chút nào). Nhưng vì hân hoan với niềm vui vừa viết, nên tôi sẽ chỉ tóm tắt đôi ý thôi.

Hầu hết,  các đoàn đều phàn nàn về cách làm việc của BTC. Và đạc biệt là họ nói với chúng tôi nhiều về năm 2007 ở Việt Nam như một kỷ niệm rất đẹp và với sự khâm phục cách tổ chức chu đáo, cẩn thận và hợp lý của chúng ta.

Ở đây, mỗi lần di chuyển, họ đưa đến. Nhưng gần như lần nào, cũng thiếu chỗ và mọi người chạy quáng lên tìm chỗ trống, và chờ người ta mang thêm xe đến, và ngồi 30’ trên xe chờ ổn định đội hình, và rồng rắn lên mây lù đù trên các con đường.

Bữa tiệc liên hoan khai mạc, gần 1.000 người mà họ cho vào phòng chỉ có sức chứa khoảng 500. Vì vậy, một nửa không có chỗ ngồi, và xếp hàng dài lũ lượt lấy đồ ra ngồi bệt trên hành lang ăn.

Những người hướng dẫn (guide) gần như không biết gì về công việc, họ không được tập huấn trước như ở nước ta.

Ngộ nhất là khi đi đến vùng núi rừng, thay vì hướng dẫn các em học sinh về sinh hoạt, thì các cô guide dẫn nhau đi bơi thuyền vì đây là lần đầu họ được đi chơi như vậy.

Thậm chí, ở tất cả các khách sạn thủ đô đều không có một thông tin nào về du lịch, thăm quan. Khi chúng tôi hỏi xin một tấm bản đò thành phố thì các cô lễ tân cười phá lên như một chuyện đùa.

Và còn vô số lần họ thay đổi lịch sớm lên, như đáng lẽ 9h xuất phát thì 7h30 họ đến thông báo 8h xuất phát trước khi người ta định đi ăn sáng.

Và còn nhiều nhiều lắm, như việc các trưởng đoàn phải chờ 2 tiếng rưỡi để lấy phòng, như việc thay đổi khách sạn không hợp lý, như việc cách ly học sinh với thầy cô không báo trước, không thể nào đếm xuể.

Tôi cứ nghĩ là tôi phải nhớ hết những chuyện này để rút kinh nghiệm, nhưng mà mới hơn một tuần thôi mà tôi đã dường như quên. Chỉ còn lại trong tôi đẹp đẽ và thanh bình sao một đất nước với núi đồi và thảo nguyên mênh mông.

Núi đồi và thảo nguyên

Trước khi đi, tôi đã tìm các tiểu thuyết và truyện ngắn về Kazakhstan. Và rồi, tôi đã mừng vui vì mình không tìm thấy. Sẽ là một đất nước xa lạ, hoàn toàn xa lạ; sẽ là một khám phá tinh khôi, tuyệt đối tinh khôi.

Ở nơi đây, chúng tôi đã đi dạo dọc bờ sông thanh bình, dòng sông im lìm như không trôi, chỉ để những tòa nhà soi bóng – mỗi tòa nhà, có một bóng dáng, riêng.

Ở nơi đây, lần đầu tiên tôi được thấy những rừng bạch dương, được chậm bước trên những lối đi dưới hàng cây tăm tối (tên truyện ngắn của I. Bunin), được chạm vào mềm mại và trắng ngần những thân cây ngả nghiêng.

Ở nơi đây, trong làn nước hồ mênh mông trên núi, tôi thấy thanh bình trôi những đám mây trời ngàn năm phiêu lãng (hình ảnh trong bài thơ “Những đám mây” của Lermontov).

Ở nơi đây tôi thấy kiêu hùng những kỵ binh hai chân đạp trên lưng hai con ngựa đang phi, những thiếu nữ tha thướt váy vừa phóng ngựa vừa thả khăn để các chàng trai tranh nhau nhặt trong lúc rạp mình trên thân ngựa. Và tôi cũng đã được cưỡi ngựa như ngày xưa, như tôi từng mong.

Ở nơi đây, những thảo nguyên mênh mông trải ra trước mắt tôi, và mãi đằng kia phía chân trời, mây bay lên, mây bay lên từ thảo nguyên hoang vắng (hình ảnh trong bài hát “Tình ca du mục”).

  • Phan Thị Hà Dương

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s