André Weil[Phần 3]


Chiến tranh thế giới thứ  nhất đã làm mất đi nhiều người Pháp trẻ, và một thế hệ những nhà Toán học đã biết mất, bởi vậy các sinh viên phải dựa vào những sinh viên đi trước, một số trong họ đã rất nổi tiếng, nhưng André Weil và các bạn của anh ấy ở ENS đã sớm nhận ra rằng, trừ ra J. Hadamard và Élie Cartan, những người đã được thừa nhận là các nhà Toán học lớn, hầu hết các giáo sư của họ chỉ mới đang tiếp cận với các lĩnh vực phát triển gần đây, do đó André Weil đã sớm quyết định dời đi. Đầu tiên anh ấy đến Ý, ở đây anh ấy làm quen với Giải tích hàm và Hình học đại số và sau đó, quan trọng hơn, đến Đức. Có một thế hệ mới những nhà Toán học đang phát triển một trường mạnh, sắc, với thiên hướng mạnh là Đại số ở đây, hay chính xác hơn, về các phương pháp của Đại số trên các lĩnh vực khác nhau của Toán học. Trở lại Paris, anh ấy đã viết một luận văn về số học của các đường cong đại số (1928), chứng minh cái mà bây giờ gọi là định lý Mordell-Weil: Với một đường cong trên một trường số, các điểm hữu tỷ trong Jacobian  của nó là một nhóm hữu hạn sinh. Nó đã trở thành một kết quả cổ điển, nhưng là một chút tổng quát hay tại thời điểm đó. Hơn nữa, nó đã thu hút sự chú ý của nhà Toán học Đức C. L. Siegel, nhiều hơn Weil mười tuổi. Điều này dẫn đến sự khởi đầu của một quan hệ dài, nó ảnh hưởng tốt đến công việc của cả hai.

Nguyễn Trung Tuân dịch từ “André Weil” by A. Borel

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s